(Họa theo bài thơ LÁ LÀ TA! của Song Lê)
Nắng tháng ba, cành khô lá cũng khô
Theo chiều gió, lá rụng trôi theo suối
Ngẫm phận mình, lá buồn... vương cát bụi
Và ước muốn được nâng niu lần cuối
Để ngày mai giữa dòng đời may rủi
Gió đẩy đưa, và lá chết một mình
Vẫn xin người, đừng chạm đừng khinh
Để lá được ru mình trong suối mát
Ta là ai, có phải là chiếc lá
Một mình buồn trơ trọi giữa giòng trôi
Chiếc lá khô buồn chết trong cút côi
Hồn phiêu lãng dật dờ trôi khắp nẻo....
PT 02/05/2013
-----------------0o0---------------------------
LÁ LÀ TA! của Song Lê
Có khi nào ta là chiếc Lá khô?
Nằm trăn trở, đau vật vờ ...khe suối
Được chạm nắm, vờn nâng rơi đất bụi
Để thấy lòng thanh thản chẳng buông xuôi....
Đưa gân Lá tìm vòng tay rong rủi
Hy vọng mong manh hờn tủi phận mình
Người sao nỡ chạm, nâng rồi rẽ khinh
Ta vật vã trong suối tình tuôn chảy
Ta là Lá vậy mà Người ruồng rẫy
Để bây giờ lại khắc khoải nhớ thương
Hồn muốn nương bóng Lá đơn côi
Hòa sương gió phai phôi trời vạn nẻo?????
S.Lê 02/05/2013

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét